Các trường phái Tiếng Anh – Điều chưa bao giờ bật mí

Hey, chào các bạn thân mến! Chúng ta lại có dịp trò chuyện cùng nhau. Rất vui khi bạn đến với những dòng chia sẻ này của tôi. Hôm nay chúng ta nói với nhau về “Các trường phái Tiếng Anh” – theo quan điểm chủ quan của tôi nhé!

Đầu tiên tôi biết các bạn đặt câu hỏi là tại sao chúng ta cần phải chia ra các trường phái Tiếng Anh. Chắc chắn là câu hỏi hay nhất trong ngày đây 😀! Bạn biết không khi tôi còn ở Việt Nam, tôi may mắn được nghe câu chuyện của những người bạn học Tiếng Anh – đại khái là những khó khăn trong quá trình học Tiếng Anh – mà cụ thể hơn là không biết học Tiếng Anh bắt đầu từ đâu??? Đó là những câu hỏi tưởng là dễ “xơi” nhưng thật sự đầy hóc búa ⁉, mà tôi tin rằng không chỉ các bạn đó và cả chính bản thân tôi khi ấy cũng bị những câu hỏi tương tự như thế đeo đẳng suốt gần 7 năm 📆 kể từ khi bắt đầu học ở high school.

Để tôi kể bạn nghe về câu chuyện của chính tôi. Khi còn là học sinh, thiết nghĩ học Tiếng Anh là để cho qua – mà đúng hơn là dùng 2 từ “đối phó”. Khi đó cứ hể thầy cô dạy Tiếng Anh bảo “tuần tới kiểm tra các em nhé!” thì cả đám trong lớp ùa nhau học từ vựng. Thật sự chúng tôi học như những chú vẹt “ngoan ngoãn” tập nói vậy – lấy giấy ra lập danh sách các từ vựng trong phạm vi bài kiểm tra 📝và 123 học nào… Tôi nghĩ có lẽ đây là phương pháp “bí truyền” từ bao thế hệ học sinh trong trường. Phương pháp này khá đơn giản – viết ra từ mới và đọc to. Tất nhiên kèm theo những “chiêu trò” trong thi cử – thế rồi cũng qua! Nhưng bạn biết đấy, đã gọi là “cũng qua” thì lấy đâu ra điểm cao – chứ đừng nói chi là còn đọng lại chút gì “lưu luyến” trong đầu 😒.

Rồi khi lên đại học hành trang Tiếng Anh tôi vẫn là phương pháp “bí truyền” đó. Chỉ khác hình thức là thi TOEIC mà thôi. Ngoài ra là “tập hợp rỗng ∅ Øø Φ” toàn tập. Vậy đó, gần 7 năm “lạc trôi” kể từ hồi còn học high shool cho đến khi vào đại học. Nhưng may mắn tôi đã “ngộ” ra 💡 mục đích thật sự của việc học Tiếng Anh trong những năm cuối đại học. Quan trọng hơn là học để làm gì? Và khi tôi nhận ra điều đó. Thật bất ngờ! Tôi đã trở thành giáo viên Tiếng Anh tại một trung tâm khá nổi tiếng ở Việt Nam trước khi qua Mỹ – điều mà dân kỹ thuật như tôi lúc đó dường như là không tưởng.

Thật đơn giản, chỉ cần bạn nắm rõ các trường phái Tiếng Anh – nói là trường phái nghe cho ấn tượng nhưng thật sự khi bạn đọc hết bài viết này, bạn sẽ hiểu mình nên làm gì và định hướng cho việc học Tiếng Anh của bạn như thế nào – điều mà trong 7 năm qua tôi phải trả giá bằng cả thời gian lẫn tiền bạc. Are you ready? 🧐

Học tiếng Anh chia ra 2 trường phái: luyện thi lấy Chứng Chỉ và Giao Tiếp. Nếu luyện thi lấy Chứng Chỉ bạn chỉ cần học các skills – kỹ năng làm bài là quan trọng nhất (tôi sẽ đi sâu hơn vào các bài chia sẻ tiếp theo) và ôn luyện trong textbook 📚 một khoảng thời gian NGẮN.  

Ưu Điểm:

  • Có thể đạt được mục đích ngắn hạn. (Đáp ứng một vài nhu cầu nào đó trong công việc như săn học bổng, xin việc, định cư…)

Nhược điểm:

  • Khả năng ứng dụng vào thực tiễn không cao do học trong textbook. (Dễ bị “đuối” khi sống và làm việc ở xứ nói Tiếng Anh như tiếng mẹ đẻ.)
  • Mau quên kiến thức đã học trước đó và thường bị trói buộc trong các nguyên tắc ngữ pháp – grammar rules ➡ Sử dụng Tiếng Anh thiếu tự nhiên và linh hoạt.

Còn nếu học theo trường phái thứ 2 – Tiếng Anh Giao Tiếp thì bạn cần có một lộ trình dài hơi – long term đòi hỏi tính kiên nhẫn 🕑 và kỷ luật bản thân rất cao 🏋.  Điều cốt lõi là hãy nghe thật nhiều Tiếng Anh THỰC TẾ – Real English một cách ĐỀU ĐẶN như xem các talk show trên Youtube (The Ellen Show, The Tonight Show Starring Jimmy Fallon…) & movies (Friends, How I met your mother…) và luyện phát âm luôn là điều tiên quyết.

Ưu điểm:

  • Tiếng Anh sử dụng là “bình dân – informal” người bản ngữ nào cũng hiểu do tính thông dụng của chúng và bạn sẽ tự tin hơn trong giao tiếp.
  • Tiếng Anh đã thật sự thuộc về bạn vì chúng đi sâu vào tiềm thức – khó mà có thể quên được.
  • Dễ thích ứng với môi trường làm việc quốc tế.
  • Dễ gây thiện cảm với người bản ngữ – native speakers 🗣.

Nhược điểm:

  • Do sử dụng từ ngữ “bình dân” nên đôi lúc thi IELTS hay TOEIC bạn CÓ THỂ sẽ không đạt điểm cao như mong muốn.

Lời Kết:

Học Tiếng Anh không nhất thiết bạn phải nghiêng hẳn về một trường phái nào cả. Tôi là một tín đồ của trường phái thứ 2 – Tiếng Anh giao tiếp ❤ nhưng có những giai đoạn buộc tôi phải theo học trường phái thứ 1. Cuộc sống mà bạn có những lúc cần phải flexible 🔃 . Nhưng điều quan trọng là tôi biết được mục tiêu quan trọng nhất 🏹 của mình khi đeo đuổi bộ môn “nghệ thuật” này. Hy vọng rằng những hiểu biết nhỏ của tôi sẽ giúp các bạn có những định hướng đúng đắn hơn cho bản thân tránh lẫn quẫn phí tuổi xuân!!! 

 

P/S: Có những điều đơn giản khi học Tiếng Anh mà tôi đã đánh mất trong suốt nhiều năm qua  khi còn là sinh viên tôi hay THẦN THÁNH hóa textbook 📚 . Tôi nghĩ rằng khi mình có các chứng chỉ tiếng Anh IELTS, TOEIC, CPE… có thể ngon lành nói chuyện với người bản xứ. Nhưng khi tình cờ dẫn người nước ngoài đi ăn lê la ngoài vỉa hè. Anh ta chỉ tay vào quả trứng Cút – một đặc sản Việt Nam và hỏi tôi “what’s this?, man” lúc ấy tôi ngậm ngùi lặng yên và một bác tài xế Xe Ôm chở khách nước ngoài đã “CỨU” tôi một pha trông thấy. Và tôi nhận thấy rằng, thì ra những thứ mình ăn quen thuộc thường ngày mình còn không biết thì đừng mong những từ TRÊN MÂY. Đó là 1 trong những bài học quý giá nhất mà tôi học được từ Bác Xe Ôm. Ngôn ngữ là thế đó vốn dĩ rất bình dị 🌈

Love, 

Bryan Tran.

🌟 Rất vui nếu mọi người chia sẻ những câu chuyện thành công cũng như những khó khăn của chính bạn trong quá trình học Tiếng Anh qua Facebook: https://www.facebook.com/bryantran1987

 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.