Những bí ẩn về hòn đá ăn thịt người

Tin Tức Song Ngữ Anh – Việt: (DM-07)

The mysteries of the man-eating stone

Today, we are going to talk about New England’s controversial “Bennington triangle”, and the alleged a man-eating stone of Vermont and Glastonbury mountain. Now the Bennington triangle may not enjoy popularity as the Bermuda Triangle, but in the mystery surrounding this 3-pointer region in southwestern Vermont has been just as compelling if not more verifiable.

Hôm nay, chúng ta sẽ nói về “Tam giác quỷ Bennington” gây tranh cãi ở New England, và một hòn đá được cho là ăn thịt người tại Vermont và núi Glastonbury. Hiện giờ, tam giác Bennington không nổi tiếng như Tam giác quỷ Bermuda, nhưng có khá nhiều điều dị thường xảy ra xung quanh 3 điểm ở phía Tây Nam Vermont, nhiều điều hấp dẫn nhưng không thể kiểm chứng.

The mystery triangle is not only a part of Native American folklore, it is also where rumored peculiar monsters reside that enigmatic and unexplained disappearances have supposedly taken place. The area covered by the Bennington triangle is not completely defined, but it is thought to include Glastonbury Mountains, along with several towns such as Bennington Shaftesbury Woodforde and Somerset.

Tam giác bí ẩn này không chỉ là một phần của văn hoá dân gian của thổ dân châu Mỹ, mà nó còn được đồn thổi là nơi ở của các quái vật dị thường, với các vụ mất tích bí ẩn và khó hiểu đã xảy ra. Khu vực Tam giác quỷ Bennington hoàn toàn chưa được xác định chính xác, nhưng người ta cho là bao gồm cả dãy núi Glastonbury, cùng một số thị trấn xung quanh như Bennington, Shaftesbury, Woodforde và Somerset.

In the past, these towns were considered to be thriving, because of their logging business and industrial operations. However around the late 19th century, progress in these towns began to slow down with the decrease in population. Some of them ended up becoming unincorporated communities. As a result, they are today referred to as well ghost towns. As for where the term Bennington triangle came from Joseph A Citro for coining it.

Trong quá khứ, những thị trấn này từng rất trù phú, vì hoạt động khai thác và kinh doanh gỗ. Tuy nhiên khoảng cuối thế kỷ 19, tốc độ phát triển ở các thị trấn này bắt đầu chậm lại cùng với sự suy giảm dân số. Một vài trong số đó trở nên vắng vẻ, không có người ở. Kết quả là, ngày nay những nơi này được gọi là thị trấn ma. Từ đó, hình thành thuật ngữ Tam giác Bennington do ông Joseph A Citro đặt tên cho nó.

He first used a phrase during a public radio broadcast back in 1992 to refer to the area in Vermont, where several people have disappeared, mostly without a trace between the 1920s and the 1950s he also wrote and published books about the strange happenings that supposedly occurred in Glastonbury in his neighboring towns as well as the ledges related to this region. He also compared the phenomena in the Benetton triangle to be somewhat similar to the more defined Bridgewater triangle and Massachusetts, which is also the site of various paranormal phenomena.

Lần đầu tiên ông sử dụng tên gọi này trong chương trình phát thanh công cộng năm 1992 để chỉ khu vực Vermont, nơi xảy ra những vụ mất tích không để lại chút dấu vết nào từ năm 1920 đến 1950, ông cũng viết và xuất bản các cuốn sách về những vụ việc kỳ lạ được cho là xảy ra ở Glastonbury và các thị trấn lân cận cũng như các vùng rìa của khu vực này.  Ông cũng so sánh các hiện tượng xảy ra trong vùng Tam giác Benetton cũng tương tự như Tam giác Bridgewater và Massachusetts, là nơi cũng xuất hiện nhiều hiện tượng huyền bí.

In his novel Shadowchild which was published in 1978, Citro wrote extensively about the Glastonbury mountain in his deep-rooted connection with Native American culture. Citro was purportedly very familiar with the Algonquin people, including their history as well as their traditions and folklore. These indigenous habitants of North America lived in the area of the Bennington triangle all the way back to 8500 BCE, and according to sighs his population has always regarded it as a cursed site filled with darkness and must be avoided at all cost.

Trong cuốn tiểu thuyết Shadowchild của ông xuất bản năm 1978, Citro đã viết rất nhiều về núi Glastonbury trong mối liên hệ sâu sắc của ông với văn hoá thổ dân châu Mỹ. Citro am hiểu về người Algonquin bao gồm cả về lịch sử cũng như tập tục và văn hoá dân gian của họ. Những cư dân bản địa ở Bắc Mỹ này sống trong khu vực Tam giác Bennington khoảng năm 8500 TCN, và theo vết tích thì người dân nơi đây luôn cho đó là một nơi bị lời nguyền u ám và phải tránh xa bằng mọi giá.

Though we have no means to scientifically determine. If the Benneton triangle is indeed cursed, the local legends of wild beasts and strange disappearances, which are being told and retold by those who live in Glastonbury in his neighboring towns. It supports this age-old claim and out of the many cases of disappearances that have supposedly happened over the years, five cases which took place between 1945 in1950 are the most popular and noteworthy. These are the missing persons cases of Minnie rivers in 1945, Hala Wilden in 1946 James Tedford in 1949, Paul Jepsen and Freda linger in 1950.

Mặc dù chúng ta chưa tìm ra phương pháp để xác định sự việc đó một cách khoa học. Nếu Tam giác Benneton có thực sự bị mắc lời nguyền rủa, những truyền thuyết địa phương về quái thú và sự biến mất kỳ lạ, được nhắc đến và kể lại bởi người dân sống ở Glastonbury và các thị trấn lân cận. Chúng ủng hộ những truyền thuyết lâu đời này, và ngoài những trường hợp mất tích được cho là đã xảy ra cách đây nhiều năm, thì có năm trường hợp xảy ra từ năm 1945 đến 1950 là nổi tiếng và đáng chú ý nhất. Các trường hợp mất tích gồm có Minnie Rivers 1945, Hala Wilden 1946, James Tedford 1949, Paul Jepsen và Freda linger 1950.

Minnie Rivers was a 74 year old experienced hunter who was very familiar with the area before his disappearance on 12th of November in 1945. Before he went missing Rivers was guiding a group of hunters who were hiking in the mountains under way back. However, Rivers walked ahead of everyone else and no one had seen him. Since serious efforts were taken to pinpoint his whereabouts. Unfortunately, all they found was a rifle cartridge in the stream which people believe he may have dropped along the way.

Minnie Rivers 74 tuổi, là một thợ săn lão luyện rất thông thạo khu vực này trước khi ông biến mất vào ngày 12/11/1945. Trước ông Rivers khi mất tích, ông đang hướng dẫn một nhóm thợ săn trên đường leo núi trở về. Tuy nhiên, Rivers đi trước dẫn đường cho những người khác, và không ai nhìn thấy ông ấy nữa. Kể từ đó cho dù đã nỗ lực hết sức để xác định vị trí của ông. Nhưng không may tất cả những gì họ tìm thấy chỉ là một hộp đạn nằm cạnh con suối mà có thể ông đã đánh rơi dọc đường đi.

A year after Rivers, Paula Jean Weldon an 18 year old sophomore at Bennington College disappeared when she went to hike on the long trail of the Glastonbury mountain in December first in 1946 and was seen by several witnesses to have been walking along the trail.

Một năm sau vụ Rivers, Paula Jean Weldon,18 tuổi, SV năm hai trường CĐ Bennington cũng bị mất tích khi đang tản bộ trên đường mòn dài của núi Glastonbury vào tháng 12/1946 và khá nhiều nhân chứng nhìn thấy cô đang đi bộ dọc theo đường mòn.

At one point, the elderly couple who were walking less than a hundred yards behind her, saw her make a turn at a corner headed them, but when the couple reached the same corner, the girl was nowhere to be found. Weldon has now reported to school after the hike. An extensive search ensued which involved the assistance of the FBI. A reward was also offered to anyone who will be able to accurately report her whereabouts. In the end no trace of her was ever found. Exactly three years after Welden’s disappearance, the veteran James Ted Ferg was the third person to go missing.

Tại thời điểm đó, cặp vợ chồng già cũng đang đi bộ phía sau cô khoảng 100m, đã thấy cô rẽ vào một góc đường, nhưng khi ông bà đến chỗ đó, thì cô gái đã biến đâu mất. Ngay sau đó, Weldon đã báo cáo với trường học. Một cuộc tìm kiếm quy mô đã diễn với sự trợ giúp của cả FBI. Người ta còn treo thưởng cho bất cứ ai có thể cung cấp chính xác vị trí của cô ấy. Nhưng rốt cuộc, không có chút dấu vết nào của cô được tìm thấy. Đúng ba năm sau khi Welden biến mất, cựu binh James Ted Ferg là người thứ ba bị mất tích.

Paul Jetson vanished less than a year, later on October 12th, 1950 the eight-year-old was with his mother when he went missing she had left her son unattended for around an hour in order to feed a few pigs. By the time she returned to the truck where she left her son. The young Paul was already gone without a trace.

Vụ Paul Jetson biến mất chưa đầy một năm, sau đó vào ngày 12/10/1950, một cậu bé 8 tuổi đang ở cùng mẹ đã biến mất, khi đó bà mẹ đã để con trên xe tải trong khoảng một giờ để cho lợn ăn. Khi cô quay trở lại xe tải, nơi cô để con trai mình ở đó. Cậu bé Paul đã biến mất không để lại dấu vết.

According to local legend, the bloodhounds managed to track Paul and sent all the way to a local highway, which turned out to be near the location where Paul and Weldon. Just 16 days after Paul had gone, missing 53 year-old Freda Linger finished as well on October 28th of the same year Linger was hiking with her cousin. When she accidentally slipped and throw into a stream because she was wet.

Theo truyền thuyết địa phương, những con chó săn đã đánh hơi lần theo dấu vết của Paul và tất cả đều hướng đến đường cao tốc địa phương, là nơi gần địa điểm nơi Paul và Weldon được cho là biến mất bốn năm trước đó. Chỉ 16 ngày sau khi Paul biến mất, Freda Linger 53 tuổi cũng mất tích vào ngày 28/10 cùng năm đó. Lúc đó Linger đi dạo cùng với người anh họ của mình thì cô bị trượt ngã rơi xuống suối và ướt hết quần áo.

Linger decided to return to the campsite and change her clothes, so she asked her cousin to wait for her to return. After they could finish the hike realizing, she was taking too long to return. Her cousin decided to walk back to the campsite. However, when he got there, Linger was nowhere to be found and nobody has seen her since. It was only a May of 1951 that Linger’s body was found somewhere near the Somerset reservoir, making it hers the only case out of the five in which the missing person’s body was later discovered.

Linger quyết định trở lại khu cắm trại để thay đồ, vì vậy vô dặn người anh họ chờ cô ấy quay lại. Sau khi mọi người tản bộ xong, họ nhận thấy cô ấy vẫn chưa quay trở lại. Người anh họ của cô đã quyết định quay lại khu cắm trại. Tuy nhiên, anh không thấy Linger đâu và không ai nhìn thấy cô nữa. Cho đến tháng 5 năm 1951 người ta tìm thấy thi thể Linger ở gần hồ Somerset, đây là trường hợp duy nhất trong số năm trường hợp mất tích mà tìm thấy được thi thể.

To explain what had happened all those years ago, perhaps the most outrageous of them is the one proposed by Joseph Citro in his book titled the Vermont monster guide. Citro suggested the existence of an unknown but dangerous anomaly in the Glastonbury mountains, which he referred to as the man-eating stone of Glastonbury mountain.

Để giải thích cho tất cả những gì đã xảy ra những năm trước đó, Joseph Citro đưa ra một giả thuyết khá đáng sợ trong cuốn sách của ông có tựa đề Quái vật Vermont. Citro cho rằng ở vùng núi Glastonbury có một điều dị thường vô cùng nguy hiểm, mà ông gọi là Đá ăn thịt người ở núi Glastonbury.

According to Sarah the Native Americans knew of his existence, but avoided encountering the large rock entity at all cost. The rock is supposedly large enough for a human being to step on. When someone steps on the rock, they become more malleable and ultimately swallows a human being whole. So Citro entertained the likelihood that the five people who disappeared between 1945 and 1950 could have accidentally stepped on one of these beasts-like stones, and ended up being devoured by these islands these creatures.

Theo Sarah người Mỹ bản địa biết về sự tồn tại của loại đá này và bất cứ giá nào cũng phải tránh chúng. Những tảng đá này đủ lớn cho một người bước lên. Khi ai đó bước lên tảng đá, chúng uốn mình và cuối cùng nuốt trọn người đó. Vì vậy Citro phỏng đoán rằng 5 người mất tích từ năm 1945 đến 1950 này có thể đã vô tình giẫm phải một trong những hòn đá giống như quái vật này, và cuối cùng là bị chúng nuốt chửng.

Of course we don’t know for sure whether Benetton triangle is a real thing or that a man-eating stone really lurks somewhere in the woods. You know, why taking the risk you’re going hiking in an area where you know, like people mysteriously disappeared their bodies were never found.

Tất nhiên, chúng ta không biết chắc cho dù Tam giác Benetton là có thật, hay tảng đá ăn thịt người thực sự ẩn nấp đâu đó trong rừng. Dù sao bạn biết đó, tại sao lại liều mạng đi vào khu vực mà bạn biết nơi đó đã xảy ra những vụ mất tích bí ẩn và thi thể của họ không bao giờ được tìm thấy.

Translated by: Lê Trang

Nguồn: beyondsciencetv.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.